Home Liêu trai biến dị Nhật ký của Lý Quỳ – Tụ nghĩa đường – được viết ở trên giường – với chiếc chăn màu hường

Nhật ký của Lý Quỳ – Tụ nghĩa đường – được viết ở trên giường – với chiếc chăn màu hường

SỰ TÍCH MỘT LÃNH TỤ

“Có khi chỉ vì gặp một người nào đó mà đời mình hoàn toàn thay đổi”, lời này của quân sư Ngô Dụng khiến tôi lấy làm thấm thía.

Nếu không gặp Cao Cầu, hẳn Lâm Xung hiện còn là Giáo đầu phủ Khai Phong, ban ngày thao luyện quân sĩ, tối về hú hí vợ con; bằng vào mối quan hệ rộng rãi của ông già vợ, sớm muộn gì hắn cũng lên được Tổng giáo đầu.

Nếu không gặp Kim Thúy Liên, Lỗ Trí Thâm sẽ còn là Đề hạt phủ Kinh lược Đông Kinh, đụng chuyện thì ra trận giết giặc lập công, thái bình thì chàng hãng ngồi chơi tán dóc ra oai với lính lác. Dựa vào mối quan hệ gần gũi với quan Kinh lược sứ, hắn lên làm Đoàn luyện sứ khỏe re.

Dương Chí nếu không gặp Tiều Cái thì Sinh thần cang sẽ không bị cướp, hắn đã yên ổn về phủ Đại Danh, tiếp tục làm Điện tư chế Sứ quân với tiền hô hậu ủng, tả hữu tùy tòng; được Lương trung thư đỡ đầu, lo gì sau này không vẻ vang dòng họ.

Còn tôi… Năm đó làm ngục tốt Giang Châu, tuy không kiếm chác được nhiều nhưng cũng công chức triều đình. Tới tháng thì lãnh lương, thỉnh thoảng còn được ân cần đút lót; rảnh rỗi thì đánh bạc hoặc ăn nhậu, tán dóc, tháng ngày tha hồ tự tại tiêu dao. Cứ theo đà đó, ít năm nữa sang vài mẫu đất, cất vài căn nhà là chuyện trong tầm tay, sau đó sẽ nhờ Vương bà bên thôn Tây làm mai mối, cưới vợ đẻ con, nửa đời sau đã an nhàn thoải mái. Vậy mà trời xui đất khiến thế nào, tôi lại gặp Tống đại ca.

Lúc mới gặp Tống đại ca, tôi sướng cứ tưng tưng: hơn hai mươi năm sống trên trần thế, rốt cuộc đã thấy có thằng xấu xí hơn mình. Tống đại ca đã mập chướng lại lùn tịt đen thui, càng nhìn càng giống trái cà dái dê bị nướng, được cái tánh ảnh rộng rãi, trước sau biếu tôi vài trăm lạng bạc. Tất nhiên tôi chẳng ăn chùa, đáp lại cũng miễn cho ảnh các đòn roi tra tấn cũng như tạp dịch khổ sai, lại ưu tiên cho phép ra vô nhà tù tùy ý. Ảnh dân nhà giàu, án hai năm cũng sắp mãn, ắt sẽ không tính chuyện đào thoát vượt ngục, nên thường ngày tôi chẳng hơi đâu để ý quản thúc.

Tôi làm sao ngờ được, tên vô lại đó nốc vài cân rượu chưa đủ mèo đái đã nứng mần thơ; mần thơ cũng chả chết ai, ngặt cái hắn lại mần thơ tạo phản; thơ tạo phản cũng không sao, thằng đàn ông nào chả ít nhiều chất nổi loạn, mượn hơi men chửi bới triều đình cũng chuyện thường tình, nhưng ngàn vạn lần không nên đề thơ tạo phản trên vách lầu Tầm Dương. Đó là nơi hợp tác làm ăn với phủ huyện, khách lui tới đều bọn oai quyền; làm vậy khác nào bẹo mồi ngay miệng cọp, khoe vú non trước mặt dê già, muốn chết đây mà!

Thôi thì lỡ đề thơ phản nghịch cũng chưa tới nỗi, đàng này hắn còn ghi rõ họ tên để dương danh, mà lại ghi tên họ thiệt mới chết một cửa tứ, thiệt là hết thuốc!

Tống đại ca bị bắt làm Đái Tông quýnh đít. Đái Tông khi đó là thượng cấp của tôi, so với tôi tâm địa cũng đen tối hơn, mánh lới càng thần sầu, hai năm qua hắn đớp của Tống đại ca không ít, mới bày kế cho ảnh giả điên.

Tống đại ca kể cũng tận lực can trường, bốc nguyên đống cứt ăn ngon lành như người ta xực bánh bao. Xém chút đã qua truông, dè đâu tới phút chót, Tống đại ca lại không trụ nổi. Bị đòn đau quá, hắn khai tuốt luốt từ chuyện hồi nhỏ trộm hành ngắt tỏi của ai, cho tới lúc dậy thì rình gái nhà nào tắm, tất nhiên bao gồm cả vụ đút lót cho tôi. Oan ôi là uổng một đống cứt!

Tôi lúc đó không rành luật lệ, cứ tưởng vài trăm lạng bạc đủ để mất đầu, máu nóng nổi lên, bèn dứt khoát theo đại ca làm phản. Sau này mới biết chút đó tham ô chẳng đáng tử hình, hối hận sình ruột thì đã muộn.

KHI HÀO KIỆT RẢNH

Hai ngày nay không có vụ gì mới. Tiều thiên vương vẫn mời mọi người ăn nhậu đều đều. Tống đại ca vẫn lăng xăng tìm khắp tri kỷ bày giãi tâm tình.

Lâm Xung nhờ Công Tôn Thắng bện giúp hình nhân bằng rơm, dán tên họ Cao Cầu lên đó, rồi ngày hai cử sáng chiều, hễ tới giờ linh, hắn lại lấy kim chích hình rơm một phát.

Võ Tòng thì đánh nhau với Lỗ Trí Thâm. Hai thằng rảnh quá bèn chơi đổ xí ngầu, ai thua phải ăn bộp tai. Lỗ Trí Thâm thua liền mười tám ván, mặt mày bị tát sưng phồng, chần dần như cái bánh đa, hắn nổi quạu đổ thừa Võ Tòng ăn gian, Võ Tòng thì khẳng định tại Lỗ Trí Thâm quá ngốc. Lời qua tiếng lại một hồi nóng máu, hai đứa đập nhau luôn. Quyền bay cước vụt vù vù, lũ huynh đệ nghe thấy ẩu đả liền bu lại đông ken, gõ nồi khua chảo hoan hô cổ võ rần rần, thậm chí còn gầy sòng bắt độ coi thử thắng thua.

Hai thằng đánh nhau hồi lâu chớ thấy đứa nào can, đành phải dừng tay. Lỗ Trí Thâm hầm hầm tuyên bố: sau này nếu còn trò chuyện với Võ Tòng thì mình là quân khốn kiếp; Võ Tòng cũng chắc cú, nếu tiếp tục giao du với Lỗ Trí Thâm thì mình thuộc loài chó đẻ.

Chưa đầy nửa canh giờ, quân khốn kiếp cho biết, nếu Võ Tòng đừng nhắc tới món nợ cờ bạc ban nãy thì sẽ bỏ qua cho, phường chó đẻ cũng gật đầu cái rụp, hứa không đòi nợ nữa, tình bạn lại thân thiết như thuở ban đầu.

Tần Minh thì xô xát với anh vợ. Cớ sự là bởi Tần Minh nhậu sương sương về nhà đạp mái, đang cơn sướng thấu óc o lại nhè kêu tên vợ trước, Hoa Nhị Nương nổi sùng đạp hắn lọt sàn, té thôi u đầu mẻ trán. Vương Nụy Hổ còn phỏng đoán: cặp đôi lúc đó ắt là dính lẹo theo tư thế “Vượn non ẵm chậu” vốn thất truyền từ lâu. Tần Minh vốn nóng tánh, liền bò dậy dộng Hoa Nhị Nương một đấm. Hoa Vinh hay tin, chẳng kịp xỏ giày lật đật chạy qua, vừa vô tới cửa đã xáng luôn Tần Minh hai bộp tai.

Đôi bên đều võ tướng, võ nghệ ngang cơ, lại cùng là lãnh đạo cấp sảnh, chẳng đứa nào phải nể thằng nào, vậy là nện nhau thẳng cánh. Lúc đầu, Tần Minh cưỡi lên mình Hoa Vinh mà dộng, Hoa Nhị Nương thấy anh thất thế nên nhào vô, nhè ngay đầu Tần Minh mà giở Hổ hạc Song hình quyền; chừng Hoa Vinh đè được Tần Minh thì Nhị Nương lại xót chồng, níu tay Hoa Vinh cứng ngắc, hiện trường hỗn loạn như nồi cháo đậu.

Lãnh đạo uýnh nhau, lũ chúng tôi tất nhiên chẳng dám reo hò cổ võ; mà dầu gì người ta cũng sui gia với nhau, mình tài lanh nhảy vô can có khi còn bị anh em nhà nó uýnh hội đồng. Nên ai nấy xếp re đứng ngó, ngoài miệng la làng đừng đánh nữa, nhưng trong bụng thảy trông mong chúng đánh sao cho tưng bừng khói lửa, kẻo lâu nay chẳng có trò vui, đang buồn rụng rún. Mãi khi Tống đại ca chạy tới cho mỗi thằng một bạt tai, cả hai mới chịu giải lao. Vương Nụy Hổ xớ rớ gần đó cũng bị vạ lây một tát, đáng đời, ai biểu hễ thấy đại ca là xáp xáp!

Con mắt Tần Minh nở bung củ dền, cái mỏ Hoa Vinh cũng thè lè như cái tu na, cả hai đều lui về ấp ổ, chẳng ai chường mặt ra khỏi cửa. Hoa Nhị Nương cuốn nóp dọn về nhà anh mình, Tần Minh ngồi bưng con mắt sưng, suốt ngày than thở: “Cái giống đàn bà thiệt là khó dạy”…

Ba anh em nhà họ Nguyễn thì vì chuyện phụng dưỡng cha già mà xảy ra đụng chạm. Ba người này đều mang theo gia quyến lên Lương Sơn, lúc đầu được Tiều thiên vương ưu ái chia cho một khu tứ hợp viện[*]. Đại gia đình góp gạo nấu cơm chung, ngày nào cũng nổ ra chửi lộn ì xèo, mà toàn chuyện vụn vặt: vợ Tiểu Nhị nạnh vợ Tiểu Ngũ ăn xong không rửa chén, vợ Tiểu Ngũ ghét vợ Tiểu Thất sáng dậy không quét sân, vợ Tiểu Thất bực vợ Tiểu Nhị kho cá nêm quá mặn.

Sau đó phải nhờ Ngô Dụng tách thửa ngăn ra, đồng thời giao hẹn mỗi nhà luân phiên nuôi cha một tháng, lại e anh em lật kèo, mới làm thêm tờ thỏa thuận, ghi cụ thể lịch nuôi cha: Nguyễn Tiểu Nhị tháng Sáu, Tiểu Ngũ tháng Bảy, Tiểu Thất tháng Tám… có ký tên đóng dấu đàng hoàng.

Ai dè, mới qua tháng Bảy cô hồn bỗng lòi ra năm nay nhuận, có hai tháng Bảy. Vợ Tiểu Ngũ cho là nhà mình đã nuôi ông già đủ tháng, giờ phải tới phiên Tiểu Thất. Vợ Tiểu Thất thì trưng ra tờ thỏa thuận, thề quyết tâm chỉ nhận ông già đúng vào tháng Tám.

Vụ này quá ư éo le hóc búa, cả Tiều thiên vương lẫn Tống đại ca đều né, chẳng ai muốn dính vô. Ngô Dụng là người lập tờ thỏa thuận, lại có ký tên làm chứng, để khỏi mất mặt, y đành viện cớ bị mụt nhọt, trốn luôn trong nhà không dám chường ra.

Mỗi ngày, thái lão gia nhà họ Nguyễn lại ra trước sơn trại réo ba thằng con ôn vật trời đánh mà chửi sa sả.

[*] Tứ hợp viện: kiểu nhà bốn căn ở bốn hướng chầu lại một sân chung.

You may also like

Ý kiến của bạn