Home Liêu trai biến dị Nhật ký của Lý Quỳ – Tụ nghĩa đường – được viết ở trên giường – với chiếc chăn màu hường

Nhật ký của Lý Quỳ – Tụ nghĩa đường – được viết ở trên giường – với chiếc chăn màu hường

CHUYỆN QUÁ KHỨ CỦA LỖ TRÍ THÂM

Hôm nay nói về Lỗ Trí Thâm.

Hắn là một trong ba người được cho là dũng mãnh nhất sơn trại, hai người kia là Võ Tòng và tôi. Kiểu đánh giá này khiến tôi vừa khoái lại vừa bực, khoái vì mình được xếp ngang Võ Tòng, bực vì phải đồng hạng Lỗ Trí Thâm.

Kiểu bị đánh đồng với Lỗ Trí Thâm khiến tôi bất mãn lắm luôn; dù trí thông minh có hạn, tôi cũng biết điều đó là đại sỉ nhục. Để giữ mình khỏi phải cá mè một lứa với Lỗ Trí Thâm, mỗi khi có ai nhắc tới hắn, tôi đều hắng giọng nhấn mạnh: “Vui lòng đừng nhắc tên đó với tôi, tôi không quen biết hắn, cám ơn nhiều!” Hiềm một nỗi Võ Tòng cũng nói y vậy, chỉ khác ở chỗ thay vì “tên đó”, hắn lại bảo là “hai tên đó”.

Đã cố giữ khoảng cách, nhưng không hiểu sao trong mắt mọi người, hai chúng tôi vẫn cùng một giuộc. Tuy vậy, tôi vẫn cho rằng về cơ bản, tôi với Lỗ Trí Thâm hoàn toàn khác biệt. Bản tính tôi sở dĩ táo bạo là ở chỗ chịu chơi, dám bất chấp hậu quả, còn hắn chỉ đơn giản là táo tợn theo bản năng, đứa trẻ ba tuổi cũng xỏ mũi hắn được. Đánh giá Lỗ Trí Thâm, Võ Tòng nói ngắn gọn: “Chất phác”, tôi cho rằng có thể rút gọn trong một từ: Ngu!

Nhắc lại những trò hổng giống ai của Lỗ Trí Thâm, tôi không khỏi mắc cỡ giùm tên ba trợn.

Hồi còn làm Đề hạt ở Vị Châu, hắn đã bị cha con Kim Thúy Liên dắt mũi. Kim Thúy Liên là hầu thiếp của Trịnh Đồ, vì không yên phận muốn chơi trèo, chọc máu ghen vợ lớn nên bị đuổi đi. Đây là vụ xào xáo riêng tư trong nhà người ta, vốn chẳng liên can tới người ngoài. Nhưng nghe Thúy Liên khóc lóc kể lể một hồi, Lỗ Trí Thâm bỗng dưng nứng máu, đi kiếm chuyện với Trịnh Đồ, lúc ra tay lại chẳng biết nặng nhẹ, làm người ta chết ngắc.

Trịnh Đồ tuy chẳng tốt đẹp gì, nó là thứ ác bá chuyên hà hiếp dân lành, chẳng việc ác nào không dám làm. Nhưng dầu gì nó cũng hạng máu mặt đất Quan Tây, quen biết khắp trong phủ huyện, hắn công khai đánh chết nó giữa ban ngày tức làm rúng động một vùng, bảo sao Kinh lược sứ đành phủi đít làm ngơ, không sao cứu bồ đặng.

Trời xanh có mắt, dun rủi thế nào Lỗ Trí Thâm sau đó lại tái ngộ cha con họ Kim ở huyện Nhạn Môn. Tên ngu này chẳng thèm hỏi rõ cha con tụi nó đã nhận tiền hắn cho, sao không về quê ở Đông Kinh, mà lại qua tuốt Nhạn Môn làm vợ bé người ta. Mà chuyến này mới tuyệt diệu: chỉ cần vài câu bá láp, hắn bị dụ nhảy một phát thoát luôn tam giới, cạo đầu làm thầy chùa quách.

Lên núi Ngũ Đài chưa nóng đít, hắn lại bị Trí Thanh trưởng lão dụ khị, xúi qua chùa Đại Tướng Quốc làm chấp sự tăng. Thiệt ra hắn cũng cóc biết chấp sự là cái giống chi, thấy vẻ trịnh trọng của lão Trí Thanh thì tưởng ngon ăn, xách đít đi liền. Tới Đại Tướng Quốc, ghế chấp sự đâu chớ thấy, lại bị lão Trí Chân dỗ ngọt, trở thành đứa giữ vườn rau… Bị dụ một lần có thể tại sơ ý, nhưng bị hết lần này tới lần khác thì rõ ràng đầu óc có vấn đề.

Hồi vợ Lâm Xung bị Cao Nha Nội thả dê, thái độ của Lỗ Trí Thâm khiến người ta càng sửng sốt. Trường hợp con vợ bị lưu manh quấy nhiễu, khi thằng chồng nổi điên quát lớn: “Tao phải giết mầy!” nếu gặp bạn bè tốt sẽ can: “Thôi vuốt giận bỏ qua đi, không sao là tốt rồi!” Đàng này, tên lưu manh đã hoảng hồn xin tha mạng, ôm đầu lủi mất dạng, vậy mà kẻ nổi điên lại là Lỗ Trí Thâm, khiến Lâm Xung là chồng phải quay ra can ngăn ông bạn. Màn náo nhiệt đó khiến người ta không khỏi phân vân: rốt cuộc là vợ đứa nào bị bóp vú?

Khi có việc gấp, chớ nên cho Trí Thâm biết, kẻo hắn sẽ gấp hơn cả đương sự, thiệt là thầy chạy!

LỖ TRÍ THÂM ĐI THĂM BỆNH

Ông già của Trương Thuận bệnh nặng. Tôi với Trương Thuận là bạn đồng hương, mối quan hệ rất tốt, mấy bận tôi lén xuống núi qua nẽo doanh trại Trương Thuận trấn giữ, hắn đều giả bộ làm ngơ thả cho đi, nên dịp này phải đi thăm.

Nghe nói ông lão thích mứt táo, tôi định bụng mua biếu hai ký, tới nhà hàng Tống Thị hỏi giá thì hai lạng bạc một ký. Hừm, chặt cho cố sát, có biết bọn tao phải thí mạng cô hồn, chém bao nhiêu thủ cấp mới được vài lạng bạc thưởng không hả, huống hồ tiền lương tháng này chỉ còn năm lạng, thôi thì ráng giữ nó đừng sứt mẻ, lỡ ra còn có cái phúng điếu ông già. Nhưng không thể mặt mo thăm viếng tay không, tôi phải luồn rừng hái nấm làm quà.

Bệnh tình Trương lão gia coi bộ nguy ngập, hấp hối tới nơi, cặp mắt ông lão đã lờ đờ, hai mép giựt giựt, chỉ có hít vô mà chớ thấy thở ra. Anh em tới thăm đông đúc lắm, đại khái gồm hai loại: một là bọn thuộc hạ của Trương Thuận, và hai là tụi chưa bị chết cha. Còn thứ vừa mồ côi vừa không dưới quyền hắn như tôi thì hiếm lắm.

Ai nấy khệ nệ tay xách nách mang thịt thà cây trái, chỉ Lỗ Trí Thâm lững thững tới tay không, nhưng hắn lại hào phóng đưa luôn cho Trương Thuận mười lạng bạc, Trương Thuận tất nhiên không dám nhận, vội xua tay khước từ lia lịa. Lỗ Trí Thâm nổi dóa, tuôn ra một câu động trời: “Đàng nào thì trong vòng hai hôm nữa ông già cũng ngủm, coi như tôi phúng điếu trước, được chưa?” Cả đám sững sờ, im phăng phắc. Bàn tay của Trương Thuận huơ nửa chừng bỗng cứng đơ, không biết hắn là đang giơ lên hay tính hạ xuống.

Tôi muốn đóng vai hòa giải xua tan không khí sượng sùng, bèn giơ tay đỡ lấy: “Số bạc này để tôi cất giùm, hai hôm nữa tụi mình cúng luôn một lượt”. Trương Thuận đang lúc hoang mang, liền vuốt đuôi theo: “Vậy cũng được, cứ để Hắc xì dầu tạm cất vài hôm”. Lời thốt ra xong mới thấy không ổn, giựt mình ngẫm lại, té ra bọn mình đang bàn chuyện gì vậy? Tôi với Trương Thuận ngơ ngác nhìn nhau, quai hàm cả hai cùng cứng ngắc.

Trương lão gia không biết do hồi dương cú chót hay bị bọn tôi chọc tức tới mức hoàn hồn, ông già bỗng ngồi phắt dậy, ngó Lỗ Trí Thâm lom lom: “Chẳng hay ngươi còn thân nhân nào tại thế chăng?” Trí Thâm bèn khoe, ngoài hắn ra, cả nhà đều xuống lỗ ráo trọi. Ông già gật gù: “Vậy tốt lắm, bạc đó lão xin nhận đem theo, đặng chuyển cho toàn gia quý quyến; còn sau này ta mà chết, ngươi phải cúng thêm khoản khác”.

Lỗ Trí Thâm rầu rĩ: “Thì cứ vậy đi, được lão bá hào hiệp trực tiếp chuyển ngân, ắt khỏi lo hao hụt cước phí”.

You may also like

Ý kiến của bạn