Home Liêu trai biến dị Nhật ký của Lý Quỳ – Tụ nghĩa đường – được viết ở trên giường – với chiếc chăn màu hường

Nhật ký của Lý Quỳ – Tụ nghĩa đường – được viết ở trên giường – với chiếc chăn màu hường

MỒM MIỆNG LỖ TRÍ THÂM

“Thà đánh nhau với kẻ biết điều, còn hơn phải chuyện trò với tên ba trợn”, đó là nhận định chung của các huynh đệ về Lỗ Trí Thâm.

Nhiều khi, tôi cứ thắc mắc: có phải tên này hồi nhỏ bị lừa đá trúng đầu, nên giờ hộp sọ lỏng le, ngôn ngữ không thông qua đại não mà trực tiếp phát luôn từ mồm, nên nói chẳng nể lời, một câu thốt ra là cả đám phải bàng hoàng. Chuyện nghiêm túc cỡ nào, hễ được hắn xía vô thế nào cũng khuấy đảo thành nồi cháo heo.

Phàm khi người ta bạn cũ tương phùng, ắt sẽ ôm nhau ấm áp, nhìn nhau lâng lâng, kỷ niệm tuôn trào thao thao tháo cống, trước là khách sáo: dạo này ông bạn phát tướng ra, trắng trẻo đẹp trai quá; sau là rôm rả hỏi thăm: gia cảnh mần ăn có khấm khá, cha mẹ có còn đủ nguyên một cặp, con cái học hành có tấn tới vân vân… Lỗ Trí Thâm thì khác, hồi hắn mới lên Lương Sơn, vừa gặp lại Lâm Xung thì câu đầu tiên là hỏi thăm vợ người ta: “Bà xã anh đâu?” Vẻ mặt Lâm Xung lúc đó như có mây đen bao phủ, lạnh lùng đáp: “Chết rồi”. Lỗ Trí Thâm kiên trì hỏi gặng: “Tại sao chết?” Lâm Xung nổi sùng: “Đang ăn mắc nghẹn, chết”. Tên cốt đột nhất quyết không tha: “Mắc xương gà hay xương cá?”

Có lần đang nhậu, Ngô Dụng uống đã bộn, bắt đầu khoe khoang học lực năm xe tài cao tám đấu. Cố tật của quân sư mỗi khi chuếnh choáng là phải nổ văng miểng, cả đám đã rành sáu câu, nên đều giả đò lóng tai chăm chú…

Khi lãnh đạo đang cơn nứng lựu đạn, chính là dịp tốt để bọn bộ hạ tán dương tỏ dạ trung thành, ai nấy nhao nhao chộp lấy cơ hội, bao nhiêu mỹ từ cùng căn mạt kiếp đều được tung ra, nào lãnh tụ thiên tài, người thầy vĩ đại của cách mạng, danh nhân văn hóa thế giới, văn hào kiệt xuất linh tinh lung tung… Thiết khiếu tử Nhạc Hòa bưng bô đạt mức thượng thừa, bảo là: “Sở học trong thiên hạ có mười bồ, quân sư trại ta đã chiếm hết chín bồ rưỡi!” Câu tán tụng này vừa thâm hậu vừa chuẩn xác gãi ngay chỗ ngứa, khiến Ngô Dụng sướng lâng lâng, hả họng cười toang hoác.

Cuộc nhậu sắp kết thúc thành công mỹ mãn thì Lỗ Trí Thâm bỗng đế vô một câu vô duyên mất âm đức: “Quân sư văn tài xuất chúng làm vậy, cớ làm sao cái tú tài cũng không đậu?” Cú giò lái này làm Ngô Dụng đang chín tầng mây té lại ta bà, sa sầm nét mặt nói chẳng nên lời, buổi tiệc liền tan.

Hai hôm trước, Lỗ Trí Thâm còn chọc giận cả Tôn Nhị Nương. Mẫu dạ xoa tổ chức sinh nhật, diện bộ đồ mới, bên dưới vận chiếc váy đỏ rực, trên mang áo khoác bông gòn xanh lục mát mắt, mặt bự phấn đỏ bầm, đang đứng trước gương tươi cười hoa ghen thua thắm, thì Lỗ Trí Thâm thản nhiên phang cho một câu: “Y chang cái lồng đèn!” Vẻ mặt Tôn Nhị Nương lúc đó dài ra gần bằng cái lưỡi cày.

Có cả đống trường hợp mắc dịch kiểu vậy, các huynh đệ ai cũng bực tên cốt đột vô duyên thiếu mạch máu não, nếu không phải hắn ta võ nghệ cao cường ắt đã thúi hẻo từ khuya.

VẤN NẠN TIẾT TRUNG THU

Sắp tới Trung Thu, các anh em chém vè lia lịa. Kể cũng khó trách họ ý chí kém kiên cường, dù là giặc cướp thì ai ai cũng cha sinh mẹ đẻ, đã bao năm các đẳng cô hồn, tin nhà vắng bặt tăm hơi, dịp Trung Thu biểu sao họ khỏi mong muốn được về đoàn tụ gia đình. Dẫu mệnh hệ nào cũng phải vác thây về, đặng tránh cái cảnh một ngày nào đó, vợ mình dắt con đi thăm nấm mộ người dưng, lâm râm dạy con khấn vái: “Người nằm dưới mộ kia tuy không phải cha ruột, nhưng mà đáng mặt cha mầy…”

Cái dòng giặc cướp đặc thù ở chỗ tụ bầy thì khó chứ tan đảng lẹ làng, thành thử phải ban hiệu lệnh khắp trong sơn trại: kẻ nào tự ý xuống núi, chém ngay lập tức!

Để ngăn ngừa anh em đào ngũ, Tiều thiên vương và Tống đại ca tạm gác hiềm khích để chung lo đại cuộc, kẻo tình trạng hỗn loạn kéo dài thì uy quyền lãnh tụ cả hai thành ra mù u cùi bắp. Tiều thiên vương có thiên tài giết hiếp, Tống đại ca sở trường kết bè kéo cánh, Ngô quân sư cũng là người có lý luận bạc cắc ba xu, nhưng tình huống này cả ba đều phải bó tay, chỉ còn nước triệu tập hội nghị, cán bộ cấp đường chủ trở lên đều phải tham dự, đặng chung mưu tìm kế sách cứu vãn tình hình.

Nghề của tôi là giết người phóng hỏa, gặp hung hiểm cỡ nào cũng chưa từng cau mày, nhưng đụng chuyện phải vận dụng đầu óc thì ngoan ngoãn ngậm miệng khoanh tay, tự biết mình có bao nhiêu cân lượng.

Võ Tòng hiến kế, áp dụng quy tắc trách nhiệm liên đới: phân nhóm cứ mười người là một tổ, hễ trong tổ có một người đào ngũ thì chém cụt đầu chín đứa còn lại. Võ Tòng quá ngây thơ, đến mức nghĩ ai ai cũng như mình, trọng nghĩa khí không nỡ liên lụy đến huynh đệ. Thiệt là lầm to, khi mang thân làm giặc cướp là đã cam tâm liên lụy cả cha mẹ vợ con, thì huynh đệ nhằm nhò cái đách! Biện pháp của hắn mới áp dụng có một ngày đã phải gấp rút bãi bỏ, bởi cứ theo đó mà làm thì các đồng chí chưa kịp trốn hết đã bị chém sạch.

Vương Nụy Hổ được cách của Võ Tòng gợi ý, bèn nảy ra kế lạ, kêu bằng biện pháp ràng buộc: mỗi tổ bầu ra một tổ trưởng, mỗi tối trước khi ngủ, tổ trưởng phải trói gô các tổ viên lại. Kết quả là sáng hôm sau, các tổ đều vắng bà nó thằng tổ trưởng.

Tôn Nhị Nương bày ra một kế, là phong tỏa tài khoản: đóng băng toàn bộ lương thưởng, đợi qua tiết Trung Thu sẽ phát bù. Cách này thiệt là hay như hạch, thử nghĩ: anh em ra sức liều mạng chém giết mà chỉ được huê hồng có mười phần trăm, còn lại bao nhiêu giao nạp trung ương, tiền lương ba cọc ba đồng chưa đủ dắt răng, ai rảnh trông mong vào đó.

Lỗ Trí Thâm cũng hiến được một kế, là giết gà dọa khỉ: bắt được đứa đào ngũ thì bêu đầu thị chúng. Nhưng cũng là vô dụng, người ta đã cùng đường mạt lộ mới đâm đầu làm giặc cướp, tìm nẽo sinh trong cửa tử, quen thấy thây ma rồi, có đứt đầu bất quá cũng chỉ thêm vết thẹo trên cổ, hai mươi năm sau lại làm hảo hán, hỏi cái chết còn dọa được ai?

Nhìn thủ hạ vơi đi từng ngày, Tiều thiên vương và Tống đại ca nóng đã như hơ, miệng sùi bọt mép, nhưng đành vô kế khả thi…

Thương Thổ – Vinh Huy Lê dịch

You may also like

Ý kiến của bạn