Vãng sanh – phần 4

Kiến thức để chia sẻ !

Hạo Hiên là một người đàn ông trung niên gầy yếu, mặc áo dài, khuôn mặt có một khối vết sẹo. Hạo Hiên có một bụng tri thức nhưng vì diện mạo xấu xí, nhiền lần bị người trông mặt mà bắt hình dong, khinh thường, cả đời buồn bực thất bại, chỉ có thể ở trong thị trấn làm thầy giáo cho một viên ngoại.

“Tiên sinh, nhiều người làm việc thiện có trời nhìn là thật sao?” Một thanh âm trong trẻo mang theo nghi hoặc truyền vào tai Hạo Hiên.

Hạo Hiên cúi đầu, thấy trong gian phòng có hai đứa bé ở trước mặt mình.

Hai đứa bé cỡ sáu, bảy tuổi, một nam một nữ. Người đặt câu hỏi là cô bé, trong mắt ngây thơ nhìn hắn. Hạo Hiên chỉ có hai đệ tử, một là con trai của hắn, một là con gái của viên ngoại.

Hắn vẫn dạy con trai của mình rằng phải lượng thiện, phải có chính khí, cả đời như thanh tùng, tuyệt không khuất phục. Hắn luôn dạy cô bé không được cha thương là phải tự lập, không cần khổ sở, lương thiện lớn lên.

“Đương nhiên là thật, làm việc thiện là gốc của con người, nếu như mỗi người làm việc thiện, tức là trên đời đều có việc thiện. Các ngươi phải nhớ kỹ điểm này, thiện là bản tâm, làm việc thiện không vì cho trời xem, mà là lúc giúp người khác tâm linh được thanh tẩy.” Hạo Hiên mỉm cười, nhẹ giọng mở miệng.

“Ta biết, ta biết, phụ thân, hôm qua ta thấy có người câu cá, năn nỉ ông lão câu cá thả cá đi, đây là làm việc thiện.” Cậu bé cười lớn nói.

“Sinh mệnh trên đời đều có linh, hôm nay ngươi làm việc thiện, cứu lại một sinh mệnh, như vậy ngày sau sẽ có báo đáp.” Hạo Hiên cười nói.

“Vậy sau này ta nhìn thấy có ai câu cá cũng sẽ làm việc thiện.” Dường như cô bé không phục, liếc cậu bé, bĩu môi.

Hạo Hiên nhìn khuôn mặt của hai đứa bé, nở nụ cười. Ngày dần ngã về chiều, đã xong bài học một ngày, hắn dựa theo thói quen một mình đi tới quán mì trong thị trấn, ngồi ở chỗ kia kêu một bát mì nóng. Mùi vị nước lèo cũng ngon, trong trí nhớ của Hạo Hiên dường như hắn luôn đi vào đây. Nhất là chủ quán, một ông lão tóc bạc mặc quần áo màu xám, nhiều năm qua tự mình cán mì, dù có một tiểu nhị nhưng chỉ là giúp việc tay chân.

Thường khi ít khách ông lão sẽ hút tẩu thuốc, ngồi trên ghế đá lớn, dùng cọng cỏ một bên bện búp bê cỏ, nhìn người đi đường qua lại. Có khi ông lão uống mấy chén với khách, mắt hơi đục. Nhưng mỗi lần Hạo Hiên nhìn ông lão thì có cảm giác rất lạ, dường như hắn thấy trong mắt đối phương có một tia thương hại, còn có chua xót ẩn trong đó. Nhiều năm qua vẫn luôn như vậy, nhưng Hạo Hiên không hỏi, hắn thích nơi này, thích ngồi ở chỗ này húp nước lèo nóng, nhìn người đi đường bên ngoài, nghĩ cuộc đời mình.

Cho đến có một ngày khi hắn đặt bát xuống, ngẩng đầu thấy ông lão như mọi khi nhìn mình chằm chằm. Hạo Hiên trầm mặc một lát, bỗng nhiên mở miệng.

“Tại sao lão luôn nhìn ta? Không phải một ngày, hai ngày, nhiều năm qua ta vào đây vẫn luôn như vậy.”

“Không phải ta đang nhìn ngươi, mà là ngươi đang nhìn chính mình.” Ông lão gõ tẩu thuốc trên mặt đất, mỉm cười đầy ẩn ý, nhẹ giọng mở miệng.

Hạo Hiên nhìn ông lão, suy tư, không hiểu ý nghĩa trong đó, lắc đầu.

“Không hiểu sao… Ha ha, ta đang nhìn xem chừng nào thì ngươi không đi vào đây, khi nào thì một ngươi khác đến.”

Hạo Hiên nhíu mày, há mồm định nói gì đã nghe ông lão lầm bầm.

“Người đánh cá luôn tới chỗ của ta, bởi vì mỗi ngày ta mua cá của hắn, làm nước lèo có mùi cá. Không phải con nít nào cũng có lòng lương thiện, chỉ có được dạy làm đạo việc thiện mới khuyên người đánh cá tha cho con cá cắn câu. Thiên có câu, đạo có luân. Nếu đứa nhỏ không bị con cá túm đi thì thê tử của viên ngoại sẽ không khó sinh, như vậy thầy thuốc vẫn là thầy thuốc, sẽ không chết… Viên ngoại như trước là viên ngoại, sẽ không bị thương chết, như vậy sẽ không khiến thầy giáo dạy con mình mà bản thân dạy dỗ. Có lẽ viên ngoại dạy không phải làm việc thiện, cũng không khuyên người đánh cá thả cá đi, vậy không có thầy giáo, cũng không có đứa con trai.”

Hạo Hiên nghe đến đó, tinh thần chấn động mãnh liệt. Hắn đứng bật dậy, kinh ngạc nhìn ông lão, mơ hồ trong đầu có thứ gì tan vỡ. Nhưng đúng lúc này, ông lão thở dài, ánh mắt phức tạp nhìn Hạo Hiên. Cái liếc mắt khiến Hạo Hiên có cảm giác như nhìn mình trong gương.

“Còn chưa đến lúc hiểu ra, đi đi.” Ông lão lắc đầu, tẩu thuốc nhẹ gõ mặt đất.

Trong óc Hạo Hiên bùm một tiếng, thế giới hắn thấy trong chớp mắt vỡ thành mảnh nhỏ, cả thế giới biến thành vòng xoáy to lớn.

Kiến thức để chia sẻ !

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Chia sẻ kiến thức về SÁCH & PHIM

Bạn có năng khiếu viết ? Có rất tốt, không có cũng không sao.

Suy nghĩ và viết và là điều quan trọng nhất.

Hãy gửi bài viết của bạn cho tôi nhé. Tôi tin rằng bạn sẽ làm tốt >>>

Scroll to Top