Vãng sanh – phần 5

Kiến thức để chia sẻ !

Cô, là một cô bé mẹ đã chết, không có tình thương của cha.

Từ nhỏ đến lớn, cô bé không thấy chút nụ cười của cha, không cảm nhận được chút gì quan tâm từ cha. Từ khi cô bé có hiểu biết, ban đêm cô bé tự đắp chăn, ban ngày cẩn thận tránh đi gian nhà của cha. Bởi vì khi gặp mặt, cô bé sẽ thấy ánh mắt lạnh lùng của cha. Lạnh lùng trong ánh mắt đó như trách cô bé tại sao không chết, mặc dù cô bé còn là một đứa nhỏ nhưng đã hiểu chuyện.

Cô bé không có bạn, chỉ có con trai của thầy giáo lớn lên cùng nhau, là đồng bạn thanh mai trúc mã với cô bé. Nếu tính thêm một người thì có lẽ là thầy giáo, thầy dạy cô bé làm việc thiện, dạy cô bé đọc sách, đó nên là việc cha nên làm.

Cô bé dần lớn lên, ban đêm không khóc nữa, vì cô bé đã biết tại sao cha không thích mình. Là tại vì mình hại chết mẹ sao? Mọi chuyện là lỗi của mình!

Cô bé ít khi ra khỏi sân, không muốn ra ngoài, bởi vì mỗi lần đi ra ngoài, sau khi trở về thấy ánh mắt của cha hình như ẩn chứa oán độc, như đang chất vấn vì sao cô bé còn trở về, sao không chết ở bên ngoài luôn.

Từ nhỏ sinh hoạt trong hoàn cảnh như vậy, cô bé rất sợ hãi, nhát gan. Nhưng hôm nay cô bé đi ra ngoài một chuyến, bởi vì ngày hôm qua trong lớp học của thầy giáo cô bé nghe nói cứu một sinh mệnh chính là làm việc thiện. Cô bé muốn giống như đồng bạn thanh mai trúc mã, đi chỗ người đánh cá năn nỉ người ta thả cá đi. Vì vậy mặc kệ bầu trời kéo mây đen, hình như trễ chút sẽ đổ mưa to liền mấy ngày, nhưng cô bé vẫn lén chạy ra ngoài, tới đài cá bên hồ. Cô bé thấy người đánh cá ngồi đó, bên cạnh cây cột, trong lưới cá to có một con cá lớn đang giãy dụa.

“Ông ơi, có thể cho ta con cá này không?” Cô bé nhẹ giọng nói với người đánh cá đưa lưng về phía mình.

“Nó thật đáng thương, ông đừng ăn nó, xin ông đưa cho ta, để ta thả nó về nhà.” Cô bé năn nỉ.

Người đánh cá xoay người lại, đó là một ông lão, mặt mùi hiền từ. Ông lão nhìn cô bé, nở nụ cười.

“Đám nhóc các ngươi, mấy ngày hôm trước có cậu bé năn nỉ ta thả con cá, hôm nay ngươi cũng đến đây. Nhưng nếu hôm nay thả con cá thì sao ông sống?” Người đánh cá cười kéo cần câu, bỏ mồi, lại vung vào hồ nước.

“Ông ơi, ông nói người kia là anh của ta. Lúc trước ông đã thả một con cá, hôm nay cũng hứa với ta đi? Nó rất đáng thương, chắc cha mẹ của nó lo lắng lắm.” Cô bé tiến lên một bước, đứng cạnh cây cột cúi đầu nhìn cá trong lưới.

“Ai nói ta thả cá? Cậu bé thấy ta không đồng ý thì nổi giận chạy ra.” Ông lão người đánh cá cười nói.

Cô bé sửng sốt, biểu tình kiên quyết. Cô bé giơ tay nhỏ bé gõ lưng người đánh cá, bộ dạng rất đáng yêu.

“Ông ơi, cầu xin ông mà.”

Thời gian chậm rãi trôi qua, cô bé năn nỉ cả ngày, người đánh cá lắc đầu, rất là bất đắc dĩ. Người đánh cá đứng dậy đi tới cây cột giắt lưới cá, mở lưới ra. Con cá ở bên trong bơi vào hồ nước, lắc một cái chui vào trong nước, không thấy bóng dáng.

“Tốt lắm, đã thả nó rồi, được chưa?” Người đánh cá cười vỗ đầu cô bé.

Cô bé mặt mày hớn hở. Người đánh cá xoay người, tiếp tục câu cá.

Cô bé nở nụ cười như tiếng chuông ngân, chạy đi. Cô bé còn nhỏ, không biết là khi rời đi, người đánh cá mạnh nhấc cần câu, không biết là con cá mới thả ra, hoặc là con cá khác, tóm lại là một con cá lớn bị câu lên, bỏ vào lưới, lại treo trên cây cột. Cô bé mang theo hưng phấn, chạy về thị trấn, đi ngang qua một quán mì, không chú ý trên ghế đá có một ông lão đang ngồi. Ông lão ánh mắt phức tạp nhìn cô bé đi a, nhẹ nhàng gõ tẩu thuốc trên mặt đất.

Cô bé chạy đi chợt khựng lại, thấy thế giới trước mặt mình trở thành mảnh nhỏ, cuốn thành một cái lốc xoáy, dung nhập thân thể vào trong đó. Không biết trôi qua bao lâu, khi mảnh nhỏ trong vòng xoáy tổ hợp lại thì thành hồ nước sâu.

Kiến thức để chia sẻ !

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Chia sẻ kiến thức về SÁCH & PHIM

Bạn có năng khiếu viết ? Có rất tốt, không có cũng không sao.

Suy nghĩ và viết và là điều quan trọng nhất.

Hãy gửi bài viết của bạn cho tôi nhé. Tôi tin rằng bạn sẽ làm tốt >>>

Scroll to Top