Home Liêu trai biến dị Liêu trai biến dị – Linh vật – phần 2

Liêu trai biến dị – Linh vật – phần 2

Đại Đồn

Tạm dừng câu chuyện về Tiểu Mai với linh vật mà nói tới huyện Lò Tôn trấn Tây Sơn cách Hà Lội chừng ba mươi dặm về phía tây nam, nơi đây có anh học trò nhà nghèo họ Lâm. Hồi mẹ Lâm mang bầu sinh nở, làng xóm cứ kháo nhau mà đồn đại rằng Lâm không phải con bố Lâm, mà lại là con bố Lâm, khiến bố Lâm cả giận mà đặt tên con là Đại Đồn, mong lấy đó như một lời nhắc nhở bà con lối xóm đừng có đồn đại quá đà, và như một lời cảnh báo xã hội về tật xấu ngồi lê đôi mách vô văn hoá đã có nguy cơ trở thành quốc nạn. Lâm Đại Đồn là anh em dị bào khác cha khác mẹ với Lâm Đại Phì, một danh sĩ đương thời hiện vẫn đang ngọa hổ tàng long trong một Trung tâm đào tạo tin học nhỏ bé, và nghe đâu còn là hậu duệ nhánh thứ hai mươi tám của chị dâu em bà cô họ nàng Lâm Đại Ngọc trong Hồng Lâu Mộng ở tận bên Trung Quốc.

Lâm thủa bé thông minh sáng dạ, học một biết mười, nhưng phải cái tính nết vô cùng nhút nhát. Từ xa nhác thấy đám đông là Lâm như con thỏ rừng lao ngay vào bụi rậm gần đó mà trốn tránh, mặc cho gai nhọn cắm khắp người . Có người hỏi: “Đông thì vui, cớ sao phải sợ hãi thế?”. Lâm không ngần ngại đáp: “Đám đông như hổ dữ, ác tựa giặc bên Ngô, thà rằng chịu gai cắm, còn hơn bị hổ vồ”. Đại để bản tính của Lâm là như vậy.

Thói đời vốn ghét của nào trời trao của ấy. Năm mười ba tuổi, phát hiện thấy Lâm có tham vọng tìm cách chứng minh định lý Fi-bô-zit lớn, thầy chủ nhiệm bèn cử chàng ra Hà Nội dự thi học sinh giỏi toán cấp quận. Khi một mình cắp sách ngang qua phố Hàng Bún, Lâm đột nhiên bị một đám lâu nhâu trẻ con quân khu gần đó chạy ra tấn công nhằm trấn lột. Sự sợ hãi mãn tính đã khiến chàng tè ướt sũng cả chiếc quần mẹ mới may. Thấy Lâm khiếp đảm quá, thằng thủ lĩnh đám trẻ mới nảy ra trò đùa ác, hét với đám lâu la: “Đ’ hiểu trai hay gái, chưa gì đã vãi đái, bay lột quần nó ra, ta kiểm tra hòn dái!”. Bon trẻ ùa vào Lâm, thằng tóm đũng, thằng nắm cạp, thằng giật ống. Lâm nước mắt vòng quanh kinh hãi túm chặt quần, nhưng sức lực một chọi mười mấy quả nhiên không đặng. Đến khi đám trẻ lột được quần Lâm ra thì cũng là lúc chàng miệng sùi bọt mép, mắt mũi tai đều trào máu, nấc khan mấy cái rồi ngã lăn ra ngất lịm trên bãi nước.

Tất nhiên năm đó Lâm không có tên trong danh sách giải nhất giải nhì quận, bởi khi bác xích lô tốt bụng phát hiện ra Lâm đang lâm nạn và đưa chàng đi cấp cứu thì cũng là lúc trống thu bài đã điểm. Lâm lặng lẽ về quê. Cơn sốc tụt quần đã trở thành một vết thương không thể kín miệng ẩn sâu trong tiềm thức, khiến chàng luôn luôn phải cảnh giác đề phòng. Lâm thậm chí không dám cởi quần dài kể cả khi đi ngủ, và cứ mỗi lần ai đó định tụt quần Lâm xuống là chàng lại chống cự quyết liệt, nước mắt chảy ròng ròng.

Lâm Đại Đồn có người chú họ ở Ý đại lợi. Một lần về thăm quê, ông chú bảo Lâm: “Mày có cốt cách tốt, học ở nhà phí đi”. Lâm cười: “Nếu con có cơ hội hẳn không làm hổ danh chú”. Tốt nghiệp trung học chàng bèn theo ông chú sang Ý học nghề tư pháp. Vốn bản tính thông minh sáng dạ, tư chất lại mẫn tiệp nhạy bén nên Lâm học hành rất tấn tới. Đám bạn đồng học vẫn thường phải qua lại mượn bài vở hoặc hỏi han thêm Lâm về kiến thức chuyên ngành. Ngoài thời gian học văn hoá Lâm còn tham gia đều đặn câu lạc bộ Karate của trường, trình độ đã đến thất đẳng huyền đai.

Trong số bạn học của Lâm có nàng Isabelle, con gái một tay trùm mafia trên đảo Tuscany. Isabelle có thân hình bốc lửa với các số đo lý tưởng 60 90 60 của một siêu mẫu châu Âu. Cảm Lâm ở trí tuệ uyên bác và tâm hồn nhạy cảm kỳ bí, một lần Isabelle khoả thân đến ký túc xá thăm bạn, những tưởng bạn sẽ cuống quít dìu mình lên giường cùng nhau ân ái. Nào ngờ chỉ thấy Lâm khóc thút thít, hai tay bưng lấy quần mà cương quyết từ chối thưởng thức thân hình thơm ngát đang bốc lửa dục của mỹ nhân. Quả cấm bao giờ cũng ngọt, đối với Isabelle lại càng ngọt hơn bởi nàng chưa từng được đối diện với một nghịch cảnh dục tình nào dớ dẩn đến như vậy. Cũng là một cao thủ trong làng quyền anh, Isabelle một tay đè nghiến lấy cổ Lâm, một tay luồn xuống đũng quần của chàng nắn bóp thăm dò. Buồn thay, trong tay người đẹp là một vật mềm nhũn, đã vậy lại bé xíu cỡ chỉ như con cá chuối trưởng thành.

Biết môi trường Tây Âu không phải nơi mình có thể cư ngụ lâu dài, sau mười lăm năm đèn sách, đoạt ba bằng tiến sĩ và một học vị viện sĩ danh dự, Lâm đến xin phép ông chú và từ giã bạn bè trở về quê hương.

Về nhà Lâm ra Hà Nội sinh sống theo nguyện vọng của gia đình, xin việc làm tại bộ phận tư vấn luật của chính công ty đa quốc gia nơi Tiểu Mai đang công tác. Hôm thi tuyển, Tiểu Mai cùng sếp ngồi phỏng vấn chàng. Không có tài liệu nào ghi lại chi tiết nội dung cuộc phỏng vấn, chỉ thấy các nhân viên trong công ty kháo nhau đó là một cuộc toạ đàm vô tiền khoáng hậu về kiến thức chuyên môn uyên thâm của thí sinh cùng khả năng áp dụng uyển chuyển vào thực tế môi trường kinh doanh ở Việt nam. Dĩ nhiên Lâm trúng tuyển đệ nhất đẳng với mức lương cao chưa từng có trong tiền lệ công ty. Nhưng điều đáng nói hơn là sau buổi phỏng vấn hôm đó cả Lâm và Tiểu Mai đều bị tiếng sét ái tình đánh gục.

Lâm trước vốn chỉ quen với những nàng con gái tóc vàng da trắng dạn dĩ mạnh bạo, nay chàng hết sức khoái cảm trước một hương sắc quê nhà vừa bí ẩn quyến rũ, vừa gần gũi xa lạ. Còn Tiểu Mai cũng rung động nghẹn ngào bởi sự uyên bác đáng ngạc nhiên của chàng trai hiền lành mới du học trở về. Tình cảm hai người ngày càng khăng khít với đầy ắp những trao đổi tâm tình, nhưng tuyệt nhiên không dính đến chuyện gối chăn giao hợp. Đối với Tiểu Mai đó chẳng phải là bi kịch, bởi quanh nàng còn cả đống tình nhân giàu có khỏe mạnh đang xếp hàng đợi lượt, còn với Lâm tuy nhiều khi cũng cấn cái lắm, nhưng vốn lực bất tòng tâm nên chàng coi như số trời bắt chịu mà yên phận thủ thường. Tiểu Mai thường nói đùa: “Khi yêu thuần khiết mới thấy liệt dương là đáng quí vậy”.

Thật ra Lâm cũng đâu có ngờ chính điều này đã giúp chàng tránh được đại hoạ về sau.

You may also like

Ý kiến của bạn