Trang chủ Tản văn Một bức thư không gửi

Một bức thư không gửi

0 bình luận 286 xem

Gửi Bé ngoan

Khi bác viết những dòng này cho con đã là cuối năm, một năm vất vả của nhiều người, nhưng có lẽ không nhiều người buồn phiền vì các vất vả đó, vì con người là như vậy, và sinh ra là như vậy.

Và, mẹ của con cũng rất vất vả.

Rồi con sẽ có lúc buồn phiền, có lúc sầu, lúc hận khi con lớn lên, có những câu hỏi mà mẹ con không trả lời cho con hiểu được. Con sẽ thất vọng!

Nhưng bác mong con hiểu, mỗi con người khi được sinh ra đã là một hạnh phúc lớn nhất mà cha mẹ có thể mang lại, không có hạnh phúc nào lớn hơn là được sinh ra và tồn tại, cảm nhận cuộc sống. Cuộc sống có vui, có buồn, cuộc sống muôn mặt, nếu con có một người cha tốt, đó cũng là hạnh phúc, mà con có một người cha chưa đối xử với con tốt, đó cũng là điều mà khi con lớn lên, con cần phải chấp nhận.

Bác chưa gặp con, nhưng bác hiểu được những sầu – hận con sẽ phải trải qua.

Bác chưa gặp cha con, nhưng bác thông cảm được những khổ đau mà cha con sẽ phải gánh chịu !

Vậy, con hãy khôn lớn, khỏe mạnh, và trước hết hãy sống vì mình, cuộc sống là cảm nhận – là bao dung – là tha thứ. Và, lớn lên, hãy cố gắng làm tốt một điều gì đó, một đam mê nào đó mà con có ước mơ, có hoài bão.

Bác thích một dòng văn sau, nên ghi lại tặng con:

Có thể có những bông hoa mà chưa ai nhìn thấy bao giờ. Nhưng nó vẫn nở. Nở cả mấy triệu năm nay trong im lặng và cô độc. Nó nở vì không phải nở để cho ai trầm trồ về vẻ đẹp của nó. Nó nở như tự thân nó phải sinh ra như vậy và kiêu hãnh như vậy dưới trời xanh vô tận kia.Nếu nó chỉ nở với mục đích để cho người khác nhìn thấy mà cúi đầu trước nó thì nó đã tàn lụi từ lâu rồi.

Một năm mới tốt đẹp sẽ đến với con.

Hà nội, ngày 29 tháng 01 năm 2011

Thân!

Nguyễn Duy Trinh

Bánh mỳ nóng dòn đây

0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x