Trang chủ Tản văn Tranh Pháp

Tranh Pháp

0 bình luận 251 xem

Mình không nhớ rõ sao mình lại gọi là tranh Pháp, vì đúng ra nó là tranh ghép lá cây. Lâu lắm rồi chả để ý, nhưng hình như lúc đó người ta gọi là tranh Pháp. Tại sao thì chịu.

Không nhầm thì năm 2002 mình đi hội chợ Giảng Võ. Tết. Mình đi tìm khách hàng làm web, khổ thế đó, tiện thể ngắm gái cuối năm đi hội chợ luôn.Qua một hàng tranh lạ, mình dừng lại, ngắm. Tranh hình như được dán giấy, nổi, sống, và mềm mại. Mình dừng lại ngắm, tranh đẹp, cô chủ xinh.

Tranh đẹp, sống, màu sắc hài hòa, rực rỡ, hóa ra là tranh được gép bằng lá cây, thân cây, hoa, qua một công đoạn xử lý phức tạp thì nên. Hóa ra là thế, mình biết khó, nên nghĩ tranh đắt. Và đắt thật, toàn tính bằng $.

Mình tần ngần trước bức tranh Ao thu. Bài Ao thu của Nguyễn Khuyễn lạnh, nhưng bức tranh không lạnh, vì được kết dính từ sắc vàng, màu đỏ của hoa lá, và từ tâm nhiệt huyết của nghệ nhân. Tâm nóng thì tranh không thể nguội, lạnh được.

Cô chủ nhỏ – chắc kém mình 2 tuổi – ra giới thiệu tranh. Cô bẩu là cháu ruột của nghệ nhân đưa công nghệ – nghệ thuật này. Cô xinh, vận bộ vét công sở, nhiệt tình. Lúc đó hình như cô muốn giới thiệu tranh, giới thiệu một loại hình nghệ thuật mới đến với công chúng hơn là bán tranh. Nhớ mang máng, hiệu tranh ở Phạm Ngọc Thạch.

Thấy mình tần ngần, đi đi lại lại trước bức tranh Ao thu, cô chủ lại gần hỏi anh thích không. Thích. Thích sao không mua. Mk anh mua có mà điên à. Tiền đéo có mà ăn lấy gì mà mua. Đâu phải cứ thích là mua được. Tuy nhiên, mình cũng nhã nhặn, trả lời anh không có tiền mua. Và điều thứ 2, là anh thấy bức tranh này hơi dở. Cô hỏi dở tại sao, mình bẩu ở khung cảnh này, thì con thuyền làm hơi dối. Hỏi làm sao dối, bẩu cái thuyền này mềm quá, nhạt quá so với bức tranh tổng thể, bẩu ko hợp lý…Cô chủ nhỏ bảo ok, nhưng em cũng có lý của em, nói cho anh nhé, thế rồi 2 người nói chuyện 1 chút.

Cô hỏi lại, sao anh không mua, trả lời anh đéo có tiền. Em không tin, nhìn anh em biết anh là người có tiền. Híc, hâm thế không biết, có tiền thì đã mua roài, mua cả chợ. Cô lại bẩu không tin 😀 khổ. Mình bẩu anh nghèo, mặc dù cũng không đến nỗi là kẻ vô dụng không biết làm tiền, nhưng còn nhiều việc khác phải chi tiêu. Hiểu chửa.

Cô chủ nhỏ quyết đoán, tháo tranh, bẩu anh cầm lấy. Em bán chịu cho anh, bao giờ có tiền thì anh trả em. Hơ, máu thật, anh làm gì có tiền mà trả, bao bao giờ có thì trả, không quan trọng; bảo anh không trả thì sao, nói em tin anh. Mình tần ngần lắm, lúc đó thích bức tranh, thích cả cô chủ nhỏ nữa, những nhỡ cầm về roài lại thêm một khoản bớt chi tiêu, lại thêm một cái nợ vào người thì sao. Nên thôi 🙁

Tối qua đi uống diệu về, lâng lâng, nghĩ ngợi về những cuộc gặp gỡ trong đời, có người là bạn tri kỷ, chia sẻ buồn vui mặc dù chỉ một lần gặp gỡ, có người học, biết bao nhiều năm cùng nhau mà sao vẫn lạnh nhạt. Có người chỉ là ký ức, mà sao nghĩ đến lại cho ta niềm vui, sự ngọt ngào, dịu êm trong cuộc sống phồn hoa, ồn ào và mệt mỏi.

Còn cô chủ nhỏ, cô bây giờ ở đâu, tranh Pháp dạo này thế nào ?

Bánh mỳ nóng dòn đây

0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x