Home Liêu trai biến dị Vãng sanh – phần 3

Mưa từ trên trời rơi xuống, màn đêm tối đen nhưng bốn phía đèn đuốc sáng ngời. Có tiếng hét thê lương phát ra từ gian phòng, khiến Di Hòa lập tức tỉnh táo lại. Di Hòa nhìn khắp nơi, chỗ này là tứ hợp viện, khiến hắn rất quen thuộc, lại có chút xa lạ. Nhưng cảm giác xa lạ rất mỏng manh, Di Hòa bỏ qua nó, chỉ còn lại lo lắng. Di Hòa nhìn tôi tớ bận rộn trong sân, nhìn bóng dáng dưới ngọn đèn trong phòng, người đang thống khổ bên trong là vợ của hắn. Hôm nay là ngày vợ hắn sắp sinh, nhưng đã qua thật lâu, thay đổi hai bà đỡ, mỗi người đến cuối cùng đều hoảng sợ chạy ra, nói cái gì cũng không chịu tiếp tục đỡ đẻ.

“Yêu quái, yêu quái!”

Cửa phòng bị đẩy bật ra, một bà lão run run chạy ra xuyên qua cửa phòng, Di Hòa thấy vợ đang đau khổ giãy dụa, hình ảnh đó khiến lòng hắn đau đớn. Di Hòa là viên ngoại cũng có tiếng tại đây, gia cảnh giàu có, vợ xinh đẹp, có công danh thân phận, nhưng nay, hắn không làm được cái gì, chỉ trơ mắt nhìn vợ thống khổ, nhìn một đám bà đỡ run run kêu yêu quái.

“Người tới, nâng kiệu, chúng ta đi tìm Giai thầy thuốc!”

Di Hòa cắn răng, nghĩ tới trong thị trấn thầy thuốc có y thuật giỏi nhất. Nhưng không biết tại sao Di Hòa không thích Giai thầy thuốc lắm, nhưng đến giờ phút này thì hắn bất chấp cái khác, xoay người đội mưa mang theo gia đinh, vội vàng gian chạy ra ngoài viện. Đoàn người rất nhanh đi ngang qua quán mì trong mưa đêm, hắn không nhìn ông lão chủ quán mì đang ngồi tại chỗ, hút tẩu thuốc, liếc hắn một cái. Di Hòa cũng không để ý cách đó không xa người phụ nữ hét tên Phượng nhi, trong mưa đêm tiếng hét thê lương khiến người bực bội.

Cho đến khi tới trước gian nhà Gia thầy thuốc, Di Hòa tiến lên vỗ mạnh cửa phòng. Mưa rơi trên người hắn, lạnh lẽo, nhưng hắn thèm quan tâm, để ý là hắn thê tử, là con của hắn.

“Giai thầy thuốc có đây không? Xin Giai thầy thuốc cứu người!!!”

Khi cửa phòng mở ra, Di Hòa bắt lấy thầy thuốc trung niên kia, biểu tình lộ ra lo lắng.

“Giai thầy thuốc cứu mạng, nương tử của ta sắp sinh, xin Gia thầy thuốc cứu mạng!”

Di Hòa lôi kéo tay của thầy thuốc đưa lên cổ kiệu, mặc kệ mưa càng lúc càng lớn, vội chạy nhanh về nhà. Di Hòa đi qua quán mì, vẫn không chú ý mấy người ở bên trong, cũng không để ý người mẹ đi xa trong mưa, kểu gào thê lương đứa con đã mất.

Cho đến về tới trong nhà, khi Di Hòa ở ngoài gian nhà lo lắng chờ đợi, hắn quên mọi thứ từng có, hình như giờ phút này hắn là một người bình thường, là chồng của người vợ sắp sinh. Lòng Di Hòa không yên, mắt đỏ lên, cảm giác bàng hoàng, tiếng hét của vợ trong gian nhà như bóp chặt tim của hắn.

Cho đến khi Giai thầy thuốc vào gian nhà không lâu sau, vợ hét cao vút. Cửa phòng mở ra, hắn thấy trong lòng Giai thầy thuốc ôm đứa bé người đầy máu, hắn như một người cha thật sự vọt lên định ôm luân hồi. Nhưng khi hắn liếc mắt nhìn giường, thấy vợ nằm im không nhúc nhích thì người run lên. Trong mắt hắn lộ ra đau thương, không để ý đến thầy thuốc, mặc kệ anh nhi, đi hướng giường. Hắn thấy cô gái không còn hơi thở nhưng khóe môi còn vương nụ cười từ mẫu, trái tim hắn đau đớn như bị xé rách. Người hắn run rẩy, cảm giác chân thật như hắn và cô gái trải qua nửa đời người.

“Đây là lựa chọn của ngươi sao? Tại sao ngươi không hỏi ta? Tại sao!?” Di Hòa vụt ngoái đầu nhìn thầy thuốc ôm anh nhi, đôi mắt đầy tơ máu, mang theo một chút điên cuồng.

Hắn hiểu được, vợ khó sinh, rất có thể chỉ giữ một người. Nhưng nếu cho Di Hòa lựa chọn, hắn sẽ lập tức chọn vợ chứ không phải con. Nhưng lựa chọn này đã thành quá khứ.

Đau đớn như trái tim bị xé, chợt trong óc hắn như nổi lên bão tố, quét qua, hình như có một đoạn trí nhớ mơ hồ hiện lên. Mờ mịt, mang theo điên cuồng, mang theo bi thương Di Hòa không nói nên lời, khiến hắn bản năng giơ tay lên. Di Hòa có cảm giác mãnh liệt, chỉ cần mình cách không chỉ vào là có thể diệt hết sinh mệnh.

Hắn giơ tay lên, chỉ hướng Giai thầy thuốc. Hắn thấy trong mắt giai thầy thuốc lộ ra khó tin, bên trong ẩn chứa hiểu ra. Dường như hắn nhớ ra cái gì, nhưng rất nhanh đã bị bi thương nhấn chìm.

Giai thầy thuốc ngã xuống, tắt thở.

Di Hòa ngửa mặt lên trời cười thảm, tiếng cười vang vọng như cùng cơn mưa truyền đến tiếng kêu gọi thê lương của nàng kia.

Một đêm đó chết đi không chỉ là Giai thầy thuốc, còn có bốn bà đỡ. Thân phận của Tô Minh ở trong thị trấn này chỉ cần có ngân lượng xa xỉ là hóa giải tất cả. Ngày còn phải tiếp tục, thời gian chậm rãi trôi qua, một năm, ba năm, sáu năm.

Bé gái dần lớn lên, láu lỉnh, trở thành một cô bé rất ngoan. Nhưng cô bé không được cha thương, thường khi hai cha con ở chung thì cô bé thấy ánh mắt lạnh lùng của cha. Người bạn duy nhất của cô bé là con trai của thầy giáo, một cậu bé sinh ra trước cô bé mấy tháng, cùng cô bé lớn lên, cùng nhau đọc sách.

Di Hòa không thích cô bé này, vì cô bé rất giống mẹ mình, sẽ khiến hắn nghĩ đến người vợ đã chết, trái tim hắn đau như bị xé rách.

Những ngày mưa, Di Hòa luôn ở trong nhà, yên lặng nhìn bầu trời, nhìn mưa rơi xuống, nhìn toàn bộ thế giới đều bị bao phủ trong màn mưa, sau đó chết lặng, nghĩ tới mọi chuyện xảy ra trong mưa vài năm trước.

Cho đến có một ngày, cũng là một đêm mưa, Di Hòa nhìn cơn mưa bên ngoài, khi hắn nhắm mắt lại, thế giới trở thành mảnh nhỏ, hóa thành vòng xoáy to lớn.

You may also like

Ý kiến của bạn