Vãng sanh – phần 6

Kiến thức để chia sẻ !

Con cá bơi trong hồ nước, hồ nước rất sâu, không biết thông tới nơi nào. Con cá ở trong nước lắc lư, bơi không có ý thức. Nó là con cá không biết sống bao nhiêu năm trong hồ nước, nó không có bao nhiêu trí nhớ, nếu có thì vậy có lẽ là thời gian bảy lần hít thở.

Con cá chỉ nhớ chuyện xảy ra trong bảy lần hít thở, còn lại trống rỗng.

Ngày qua ngày, năm lại qua năm, nó cứ bơi trong hồ nước, đôi khi nhô lên mặt nước nhìn phong hoa tuyết nguyệt bên ngoài, nhìn xuân hạ thu đông trôi qua. Từng có lúc con cá muốn lao ra khỏi mặt nước, nhìn bầu trời bên ngoài, nhìn mặt đất. Nhưng khi hiện ra ý nghĩ này, không đợi nó hành động đã thành trí nhớ, thời gian qua bảy lần hít thở là nó quên. Chỉ có trí nhớ trong bảy lần hít thở, con cá không hiểu cái gì là bi ai, không hiểu vui vẻ. Bởi vì bảy lần hít thở quá ngắn, ngắn đến cho dù là bi thương qua bảy giây là sẽ quên tại sao bi thương. Cho dù là vui, hơn một giây nữa liền quên vui vì cái gì. Vì vậy đa số trong đầu con cá trống rỗng, không có trí nhớ, không có suy nghĩ, chỉ có bản năng bơi trong hồ nước. Con cá nhìn đồng bạn, nhìn tối đen, nhìn không có tương lai xa xa.

Cho đến có một ngày, một cái mồi câu chìm vào hồ nước, bị nó nhìn đến.

Con cá biết đó là cái gì, nhưng như trước tiến lên cắn một cái. Khi thân thể của con cá bị móc câu lên, bị quăng đi thì nó thấy bầu trời màu lam, thấy thế giới ngoài mặt nước. Đáng tiếc là trí nhớ của nó chỉ có bảy lần hít thở, khi bị bỏ vào lưới, bị treo trên cây cột, chỉ có thể giãy dụa mong thoát khỏi lưới trong nước, con cá chỉ vùng vẫy bảy giây, bởi vì… Nó quên chính mình bị người khác, cũng quên hồ nước của mình không nên nhỏ cỡ hình vuông, không nên có cái lưới khiến nó không thể rời khỏi lưới. Vì vậy con cá thật nhàn nhã bơi trong lưới.

Cho đến khi lưới bị người giơ lên, con cá rời khỏi mặt nước, đang không ngừng giãy dụa, khó chịu vì nghẹt thở, nó thấy một cô bé. Cô bé đang giơ lưới lên, là hung thủ khiến con cá khó chịu.

Nó hung tợn nhìn chằm chằm cô bé kia, không ngừng giãy dụa, thời gian trôi đi từng giây. Con cá quên tại sao cô bé muốn nâng lên lưới, nó chỉ nhớ rõ mình khó chịu là vì cô bé này. Mặc dù trí nhớ chỉ có bảy giây nhưng cho đến khi lưới đột nhiên bị mở ra chỗ hổng, nó quên mình bị người ta câu lên khỏi hồ nước, quên mình bị người bỏ vào lưới, quên lưới kia không phải là nhà của nó. Con cá chỉ nhớ giây thứ nhất là cô bé mang đến đau khổ cho nó, vì vậy khi lặn xuống nước, con cá lại nhảy lên. Con cá không biết tại sao thân thể mình biến to như vậy, cắn cô bé vào hồ nước.

Thời gian lại chậm rãi trôi qua, nó vĩnh viễn cũng không biết được trôi qua bao lâu, có lẽ chỉ là bảy lần hít thở. Tóm lại con cá lại thấy trong hồ nước có mồi câu.

Con cá quên mồi câu nguy hiểm, tựa như biết mồi câu này là gì nhưng nó cắn lấy, lại bị câu lên khỏi mặt nước, lại bị bỏ vào lưới, bị để vào trong hồ nước hữu hạn. Con cá giống như trước kia, quên khúc dạo đầu câu chuyện, chỉ nhớ rõ kết cục.

Lúc này đây, nó không có nhìn thấy cô bé, không biết bao lâu sau, khi lưới mở ra, bơi ra khỏi võng nó quay về hồ nước. Con cá trồi lên mặt nước nhìn thoáng qua trên đài cá, ông lão đứng, bên cạnh hình như là một cô bé đang nhìn nó.

Con cá nhìn cô bé đi xa, cho đến bảy giây sau, nó bơi trong hồ nước, nhưng lúc này đây, hình như nó cố gắng nghĩ cái gì, cho đến khi nó lại cắn câu, lại bị kéo lên. Cho đến ánh trăng buông xuống, rời khỏi mặt nước, con cá quên bắt đầu, cũng quên kết cục. Con cá bị người đánh cá xách đi, đưa tới một quán mì. Con cá mở mắt ra, xuyên qua lưới đánh cá thấy một ông lão cầm tẩu thuốc, dùng lá cây bện búp bê nhìn nó.

Kiến thức để chia sẻ !

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Chia sẻ kiến thức về SÁCH & PHIM

Bạn có năng khiếu viết ? Có rất tốt, không có cũng không sao.

Suy nghĩ và viết và là điều quan trọng nhất.

Hãy gửi bài viết của bạn cho tôi nhé. Tôi tin rằng bạn sẽ làm tốt >>>

Scroll to Top