Home Liêu trai biến dị Vãng sanh – phần 7

Trương Văn Vẻ, đây là tên của hắn, một cái tên rất vớ vẩn nhưng có chút ý nhị, đây là tên cha hắn đặt cho. Là con trai của thầy giáo, Trương Văn Vẻ cảm thấy cái tên này cũng không tệ lắm. Ít nhất nghe tên này liền hiểu hắn là ngươi đọc sách.

Nhưng thực tế là hắn không thích đọc sách, hắn thích tự tay làm ra món ngon, như là nấu canh, làm mì phở. Có lẽ là ham thích, thân thể của hắn trưởng thành không yếu ớt mà là thanh niên hơi mập. Khuôn mặt hắn tròn tròn hơi chân chất, nhưng trong mắt bắn ra tia sáng cho người hiểu là người này hơi thông minh, nhưng chỉ có như thế, dù sao bị người nhìn ra thông minh thường thì có lẽ là cố ý lộ ra, là lòng tự trọng không muốn để cho người khác cảm thấy chính mình không thông minh.

Mặc dù Trương Văn Vẻ không quá thích đọc sách, nhưng là con trai của thầy giáo, hắn cảm thấy mình có thể xuất khẩu thành thơ. Tuy nhiên, Trương Văn Vẻ cảm thấy hơi khó khăn, vì thế nghe theo lời khuyên của cô gái xinh đẹp, con của ông chủ lớn lên cùng hắn.

Hắn bắt đầu thường xuyên lộ ra biểu tình tự hỏi, dù là ngủ, ăn cơm, cũng hoặc là đi đường, tóm lại dù có làm chuyện gì hắn cũng lộ ra vẻ mặt tự hỏi. Đây là cách làm của cô gái từ nhỏ hắn rất thích chỉ cho, làm ra vẻ thường xuyên tự hỏi, vậy thì người khác sẽ cho rằng hắn có học thức. Trương Văn Vẻ phát huy cách này đến cực hạn, dần dần lớn lên, ban đầu hắn ra vẻ tự hỏi, chậm rãi biến thành thật sự tự hỏi. Thậm chí khi hắn và cô gái mình yêu thành thân, trong ánh mắt hâm mộ của người xung quanh, hắn đều đang tự hỏi nhân sinh. Dù là bái thiên địa cũng do bị cô gái tức giận lôi kéo mới miễn cưỡng bái xong thiên địa.

Hắn thật may mắn, bởi vì cô gái hắn thích có người cha không thích cô, vì vậy cuộc hôn nhân thân phận không xứng đôi không được cha cô gái để ý, thậm chí không xuất hiện. May mắn này luôn đi theo hắn, trong quá trình tự hỏi nhân sinh, hắn chậm rãi hiểu được cái gì, nhưng cẩn thận suy nghĩ lại không hiểu được gì cả.

Thời gian chậm rãi trôi qua, mùa hè năm thứ hai bọn họ thành thân, trong một đêm mưa, mưa to liên tục, tia chớp gào thét, vợ của hắn sắp sinh.

Đêm ngày hôm nay, cha vợ của hắn, cha của cô gái như phát điên trong mưa ngửa mặt lên trời cười to, không để ý mưa xối toàn thân. Tiếng cười quanh quẩn, mang theo bi thương.

Trương Văn Vẻ nhìn cha vợ đứng trong mưa, bộ dạng điên làm hắn chìm trong suy tư, nhưng suy nghĩ rất ngắn ngủi, bị rối loạn tâm tình cắt đứt. Bởi vì vợ của hắn đang hét thảm, trong gian phong phát ra tiếng đau đớn khó sinh. Thanh âm này làm lòng hắn run run, làm cho hắn không thể suy tư nhân sinh. Làm cho hắn thậm chí xuất hiện sợ hãi, hắn sợ hãi một ngày này sẽ là âm dương cách biệt. Hắn sợ một ngày này qua đi sẽ điên như cha vợ. Tiếng vợ hét thảm không ngừng truyền ra, cùng với tiếng cười sặc sụa trong mưa của cha vợ, người Trương Văn Vẻ run rẩy. Đúng lúc này, cửa phòng vợ hắn sắp sinh bị đẩy ra, bà đỡ biểu tình sợ hãi chạy ra.

“Yêu quái… Yêu quái!!”

Tinh thân Trương Văn Vẻ mạnh chấn động, vọt ra khỏi nhà, liếc trong phòng sinh của vợ. Cô gái vẻ mặt thống khổ. Hắn lớn tiếng kêu gọi người bên ngoài, nâng lên cỗ kiệu, theo hắn lao nhanh ra khỏi viện.

Hắn muốn đi mời thầy thuốc chứ không phải bà đỡ, hắn có cảm giác mãnh liệt là lúc này sinh có lẽ là sinh tử, không phải bà đỡ có thể giúp, thầy thuốc mới có thể cứu mạng!

Hắn đội mưa đi qua quán mì dù trong mưa to vẫn tồn tại, không để ý trên ghế đá trong quán có ông lão đang ngồi nhìn hắn. Trương Văn Vẻ dẫn người vội đi lướt qua.

Cho đến khi hắn mời một thầy thuốc giống như Giai thầy thuốc ở trong thị trấn, mang về sân. Trương Văn Vẻ vẻ mặt lo lắng nhìn phòng vợ sắp sinh. Hắn bỗng cắn răng đẩy cửa phòng, bước vào trong. Hắn không muốn ở bên ngoài chờ đợi, hắn muốn đi vào nơi này, kéo tay vợ cùng cô vượt qua cửa ải khó khăn.

Nhưng khi hắn chuẩn bị đẩy cửa phòng thì cửa bị người từ bên trong mở ra. Tia sét đánh xuống, hắn thấy trong lòng thầy thuốc ôm anh nhi, cũng thấy vợ nằm trên giường không nhúc nhích, dường như tắt thở.

Óc hắn nổ vang, bên tai văng vẳng tiếng cười thê lương của cha vợ. Người hắn run rẩy đi tới trước mặt vợ, nhìn mặt cô trắng bệch, đã là chết xác chết nhưng khóe môi có nụ cười mẹ hiền. Trái tim hắn bị xé rách, hiện tại hắn không thể tự hỏi nhân sinh nữa, vụt xoay người nhìn chằm chằm thầy thuốc. Bất giác thân thể hắn hư ảo, hình như trước mặt hắn dần ngưng tụ ra một người. Thầy thuốc nhìn hắn, lộ vẻ khó tin, rồi lại như hiểu ra.

Trương Văn Vẻ không biết tình cảnh này giống hệt như lúc trước cha vợ hắn trải qua, chỉ khác là năm đó sau lưng cha vợ hắn xuất hiện ảo ảnh, nay hắn trở thành ảo ảnh, trước người xuất hiện là ngưng tụ thân thể.

Cũng vào giây phút này, óc Trương Văn Vẻ nổ vang, dường như trí nhớ bị phủ bụi bỗng lôi ra. Khi trí nhớ hiện ra thì hắn thức tỉnh khỏi luân hồi, mở mắt từ trong giấc ngủ. Trong mắt của hắn dần không điên cuồng, trở nên tỉnh táo. Bộ dạng của hắn không khác gì quá khứ nhưng mơ hồ thêm linh động.

Hắn nhắm mắt lại, trí nhớ mở ra, thức tỉnh khỏi luân hồi, hắn nhớ hết mọi thứ, hắn không phải Trương Văn Vẻ, hắn là… Tô Minh!

You may also like

Ý kiến của bạn