Home Liêu trai biến dị Vãng sanh – phần 8

Tô Minh im lặng, ngoái đầu nhìn xác cô gái nằm trên giường. Khi thấy khuôn mặt của cô gái kia, người Tô Minh run lên, bộ dạng của cô giống Bạch Phượng trong trí nhớ của hắn.

“Lần luân hồi này, nàng là thê tử của ta…” Tô Minh im lặng, giơ lên tay phải, nhẹ phất.

Có sức sống ùa vào người, khiến sinh mệnh sắp tan đi trong một giây hồi phục sự sống, chậm rãi mở mắt ra. Bạch Linh nhìn Tô Minh, khuôn mặt suy yếu, nở nụ cười.

“Cho ta… Xem đứa nhỏ…”

Tô Minh nhìn Bạch Linh, hắn đã thức tỉnh trí nhớ, trong lòng phức tạp nhưng không lộ ra mặt. Tô Minh gật đầu, ôm đứa bé từ trong tay thầy thuốc, đi tới bên cạnh Bạch Linh. Hai người cùng nhau nhìn anh nhi, Bạch Linh nở nụ cười mẹ hiền.

“Mặt thật giống chàng, nhưng tốt nhất là không cần giống chàng luôn ngốc nghếch.” Bạch Linh cười nói, nụ cười có chút suy yếu.

Tô Minh nhắm mắt lại che giấu phức tạp, lòng thầm thở dài.

Thời gian trôi qua, chớp mắt đã ba năm.

Trong ba năm nay Tô Minh ở bên Bạch Linh, hắn không hề suy tư nhân sinh, bởi vì nhân sinh ở trước mặt hắn đã không cần suy tư. Đây là một lần luân hồi, một nhân sinh hư ảo. Trong nhân sinh tất cả mọi người ngủ say, chỉ mình Tô Minh thức tỉnh. Hắn nhìn họ vui buồn giận hờn, nhìn Bạch Linh bên cạnh dịu dàng với hắn, nhìn đứa nhỏ dần dần lớn lên, cái loại suy nghĩ này không thể dùng từ ngữ biểu đạt.

Có lúc thức tỉnh là loại thống khổ. Nếu Tô Minh không nghĩ ra mọi thứ thì hắn có thể giống như trước kia, vui vẻ sống. Nhưng hôm nay, hắn muốn là làm được, lại vì hiểu mọi thứ chỉ là giả dối nên không cách nào chìm đắm vào.

Một ngày nào đó ba năm sau, cha của Bạch Linh nhắm mắt lìa đời.

Lại trôi qua ba năm, cha của Tô Minh trong luân hồi này, tức là thầy giáo cũng tới phút cuối cuộc đời, buông tay nhân gian.

Sinh lão bệnh tử, đó là chuyện bình thường trên thế gian. Quán mì cũng biến mất, một mảnh trống trải, dường như biệt tích trong năm tháng.

Cho đến khi đứa nhỏ dần dần lớn lên, cho đến khi mặt Bạch Linh dần có nếp nhăn, cho đến khi trên người Tô Minh cũng có tang thương, năm tháng bất giác chạy càng xa trên thân hai người trong luân hồi.

Bạch Linh rất vui, dù đã già nhưng mỗi khi nhìn Tô Minh thì ánh mắt cô dịu dàng, thì thầm kể ra thơ ấu, từ nhỏ làm bạn cho đến bây giờ cùng Tô Minh trong luân hồi.

Tô Minh dần khiến mình không nhớ lại quá khứ, chậm rãi làm mình hoàn toàn đắm chìm trong luân hồi này, đếm tóc bạc của nhau, chậm rãi già đi.

Cho đến khi con gái của họ gả cho người, cho đến năm tháng vô tình. Trôi qua hơn mười năm sau, người Bạch Linh dần già đi, nếp nhăn càng ngày càng nhiều, một ngày nào đó trong đêm khuya, Bạch Linh kéo tay Tô Minh nhìn trời sao ngoài cửa sổ, thấp giọng thì thào.

“Ta nằm mơ, mơ một ngọn núi, có bộ lạc thảo nguyên mênh mông, mơ ta là cô gái của một bộ lạc, mặc áo da lông màu trắng, trán có lân tinh xinh đẹp. Chàng là người của bộ lạc khác, chàng cõng ta đi vòng vòng ngoài núi lúc rạng sáng, không muốn đưa ta về. Ta mơ một ước định, ước hẹn giữa chàng và ta.” Bạch Linh thì thào, khóe miệng mang theo mỉm cười, thanh âm thấp dần, cô nhắm mắt lại vĩnh viễn.

Tô Minh nắm tay Bạch Linh, ánh mắt nhớ lại, nhìn sinh mệnh của cô dần tan biến, nhìn toàn bộ thế giới đến hôm nay sắp trôi qua sáu mươi năm.

Một năm sau, Tô Minh bán đi tứ hợp viện, bởi vì chỗ này đã không còn ai trong trí nhớ của hắn. Theo thời gian trôi qua, Tô Minh đã trở thành một ông lão lớn tuổi nhất trong thị trấn, chứng kiến năm tháng trôi qua trong thị trấn, thấy thật nhiều sinh lão bệnh tử. Thế là Tô Minh bán hết tài sản, ở một chỗ trống trong thị trấn dựng cái bàn, bày quán mì.

Tô Minh nấu mì, nước lèo, vừa bện búp bê, nhìn nhân sinh.

Năm tháng vội vàng, nhìn mặt trời mọc mặt trời lặn, nhìn bóng người đông đúc, Tô Minh ở trong quán mì thói quen mùi thuốc lá, thói quen dùng cỏ bện búp bê, thói quen ở trong canh thêm xương cá cho có mùi.

Gần như mỗi ngày đều có người đánh cá đánh cá, Tô Minh như thấy được mình trong lần luân hồi nào đó. Tô Minh nhìn con cá, rời khỏi mặt nước há mồm như sắp tắt thở, còn có thầy thuốc mỗi lần đi ngang qua tuyệt không bước vào. Còn có một viên ngoại đến thị trấn, một đêm mưa viên ngoại mang theo đám tôi tế nâng kiệu đi đón thầy thuốc.

Nhìn bọn họ, Tô Minh nhắm lại mắt.

Trong cửa hàng mì luôn có một thầy giáo buồn bực, thất bại thói quen húp nước lèo, ăn mì, bất chấp mưa gió.

Y thường xuyên mang theo con mình, cậu bé trông có chút thông minh đi vào quán mì cùng nhau húp nước lèo, ăn mì.

Ngẫu nhiên có cô bé lại đây, thường cùng cậu bé chơi đùa trong quán, tiếng cười vui vẻ vang vọng, rơi vào tai Tô Minh. Tô Minh nhìn, khóe môi cong lên.

Mặt trời lặn, mưa tí tách rơi, Tô Minh ngồi trên ghế đá nhìn mây đen phía xa, mang theo chút cảm thán.

“Như thái dương mọc lên ở phương đông tây lạc, duyên ở trong đó, đây là nguyên nhân duyên lạc…” Tô Minh thở ra.

“Hay cho một cảnh duyên trần, đây có ràng là giác ngộ duyên cảnh, là duyên liên kết với mộng. Duyên hóa thành sợi tơ buộc chặt từng tầng, cho đến không thể tách ra, không thể chia lìa. Kiếp thứ nhất ta là người đánh cá. Nó là con cá, Bạch Phượng là cô bé kia. Ta câu nó lên mặt nước, vô hình kết duyên với nó. Bạch Phượng thả nó đi, sau đó bị nuốt vào hồ nước, cũng bởi vậy kết duyên… Cũng bởi vậy… Xuất hiện từ nay về sau luân hồi, nhân đây là nguyên nhân… Kiếp sau ta là thầy thuốc, nó là thai nhi trong bụng cô gái, Bạch Phượng là mẹ. Ta gạt bỏ Bạch Phượng lấy nó ra, cũng bởi vậy kết duyên, đây là trợ sinh chi duyên. Kiếp sau ta là viên ngoại, nó là anh nhi trong bụng vợ của ta. Ta nhìn nó lớn lên, nó là Bạch Phượng, cũng là linh hồn của chiếc nhẫn, đây là huyết mạch chi duyên… Kiếp sau ta là thầy giáo, dạy làm việc thiện, liền kết thành giáo dưỡng chi ân… Kiếp sau ta là con cá, nó là người đánh cá, như luân hồi nghịch chuyển, ta cảm nhận cái khổ năm đó của nó, đây là đồng cảm chi duyên… Kiếp sau lại kiếp sau, cho đến khi ta cùng Bạch Phượng kết tóc, nó là con của ta, đây là phụ duyên trong huyết mạch. Duyên của ta và mộng qua bảy đời, ở đời thứ tám ta là ông lão đếm nhân sinh, xem luân hồi…

Tô Minh lại nhìn thế giới này, bên ngoài đổ mưa. Mưa rất lớn, rơi ào ào. Tô Minh nhìn hồi lâu, đang định nhắm mắt thì bỗng nghe trong mưa truyền đến thanh âm như ẩn như hiện, tiếng động thê lương.

“Phượng nhi… Phượng nhi…”

You may also like

Ý kiến của bạn